<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/platform.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar/5525208067900780253?origin\x3dhttp://grey-terminal.blogspot.com', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script>
about




21. Thích ngửi mùi thơm của cà phê. Thích ca hát vu vơ.
Hay cười mà cũng hay khóc.
Yêu màu hồng.
Thích xem những bộ phim tình cảm vào những ngày mưa.
Hay suy nghĩ vẩn vơ và mông lung để rồi thấy buồn thật là buồn


Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012, 23:13
I got that summertime, summertime sadness

say something to me please
Photobucket


Lâu rồi tôi không buồn. Có lẽ cuộc sống của tôi những ngày qua bình yên quá, nên tôi vội quên mất nỗi buồn. Cho nên bây giờ tôi bỗng thấy sợ nó kinh khủng. Không hẳn là sợ đến mức phải tránh né, trở nên hoảng loạn, tôi bây giờ bình tĩnh hơn lúc xưa nhiều. Chỉ là trái tim tôi cảm thấy hỗn độn vì tôi không biết phải đối mặt với nó như thế nào, giống như một cô gái không biết đối mặt thế nào với người yêu cũ của mình. Phải như một người bạn cũ, nỗi buồn đến ghé thăm tôi, mang theo những kí ức ngày xưa.

Tôi nhớ ngày xưa đó, tôi đã nói về nó cả chục lần rồi, tôi vẫn còn nhớ. Nhưng mà nhớ nhung gì thì cũng chẳng quay lại được. Cô bạn mà chúng tôi quen bây giờ không còn ở đây với chúng tôi nữa. Có lẽ cô ấy vẫn ôm ấp kỉ niệm về ngày xưa ấy mà bỏ đi, như tôi chẳng hạn.

Tôi đã bước sang tuổi 17 được vài tháng. Điều đó nghĩa là ngày tôi bước sang tuổi 18 ngày một gần hơn. Nghĩa là tôi sắp phải trưởng thành. Tôi buồn, tôi quá buồn. Đành rằng chấp nhận con người ai cũng phải lớn. Nhưng tôi vẫn buồn. Tôi đã thử tưởng tượng khi tôi lớn lên, tôi bỗng thấy rờn rợn.
Lớn lên, hay cách khác, trưởng thành nghĩa là bạn phải đến trường Đại học, học những thứ được xem như là "có ích cho tương lai", rồi tương lai bạn sẽ phải mặc những bộ đồng phục bó, mang tất da, ngồi thẳng lưng gõ bàn phím lách cách trong những tòa cao ốc. Vân vân và vân.

Tôi nghe bài hát Summertme Sadness của Lana del Rey. Tôi bỗng dưng thấy muốn khóc, bài hát đẹp và ca từ cũng đẹp. Tôi cảm thấy như mình là nhân vật chính trong bài hát ấy. Tôi thấy mình tan đi trong làm khói trắng, theo những giai điệu mộc mạc đậm chất cổ điển của cô nàng người Mĩ.

Nỗi buồn mùa hè cứ ám ảnh lấy tôi.



Newer >
< Older



☯☯☯

“She never looked nice. She looked like art, and art wasn’t supposed to look nice; it was supposed to make you feel something.” - Eleanor & Park, Rainbow Rowell