<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/platform.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar/5525208067900780253?origin\x3dhttp://grey-terminal.blogspot.com', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script>
about




21. Thích ngửi mùi thơm của cà phê. Thích ca hát vu vơ.
Hay cười mà cũng hay khóc.
Yêu màu hồng.
Thích xem những bộ phim tình cảm vào những ngày mưa.
Hay suy nghĩ vẩn vơ và mông lung để rồi thấy buồn thật là buồn


Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012, 10:58
They will never know what I know.

say something to me please


Họ không biết nó, một con voi nằm trong bụng của một con trăn. Cái họ biết chỉ là một cái mũ, rồi họ biện đủ lí do để chứng minh nó là một cái mũ, thay vì thứ trên, một con voi nằm trong bụng một con trăn, nghe nực cười làm sao, đấy là họ nghĩ thế đấy nhé. Và vùng đất "không bao giờ" nữa, nơi có nhưng vị tiên bé nhỏ, nơi Peter Pan đang cư ngụ. Vì sao ư? Vì họ không có trí tưởng tượng, à không, nói thế thì vu oan cho họ quá, vì họ không thường hay tưởng tượng nữa, vì sao nhỉ?

Họ không biết nó, những đoàn tàu lửa màu đỏ như tôi đã từng kể đấy, nó sẽ đi về một miền biển, hoặc miền núi, tôi thích cả biển lẫn núi. Họ cũng không biết những cuộc hành trình dài đằng đẵng của một cô gái nhỏ và chàng trai lạ hoắc tôi chưa biết mặt, nhưng có lẽ là người da trắng vì tôi thấy họ (từ này khác với từ "họ" kia, xin hãy nhớ giùm) đang ở một nơi người da trắng ở. Trên chiếc xe hơi già nua nhún nhảy, nhất định phải nhún nhảy nhé, đôi trẻ bon bon trên đường lộ hay trên sa mạc khô cẵn miền Tây nước Mỹ, tôi thấy thế. Đêm tối thì chống một chiếc lều vại ở tạm, đốt lửa trại và nhảy múa cùng nhau, thấy lạnh thì ôm nhau đi ngủ, sưởi ấm cho nhau bằng da thịt. Họ không biết cánh đồng cỏ nơi hai cô gái trẻ đang nắm tay chạy thật nhanh, tiếng cười rộn vang cùng khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.

Nhưng kì lạ là, họ không biết gì về những thứ như vậy cả. Cho nên, tôi cảm thấy như mình đang bị lọt thỏm giữa hàng đống người, hàng đống người như vậy, những người không biết. Thế nhưng, có ai thấy tôi không?
Khi tôi gặp lại những khuôn mặt của đám bạn, bỗng nhiên tôi thấy sợ hãi, vì tôi thấy xa lạ quá. Tôi thấy mình lạc lõng. Không phải do các bạn, mà do tôi có quá nhiều khác biệt, trong suy nghĩ cả cách sống. Rồi não trái hỏi tôi rằng, sợ gì thế? Tôi sợ gì nhỉ? Tôi sợ các bạn cũng sẽ thấy con voi nằm trong bụng con trăn thành cái mũ, tôi sợ rằng các bạn sẽ không nhìn thấy những chuyến phiêu lưu của tôi. Tôi sợ rằng các bạn cũng sử dụng tư duy nhiều hơn là tưởng tượng, như họ đấy.

Mực nói đúng, thay đổi là một thứ gì đó rất hiện hữu, mà chúng ta thì luôn sợ những thứ hiện hữu. Nhưng trước khi mọi người thay đổi quá nhiều, tôi cũng phải tự mình thay đổi. Tôi phải từ bỏ giấc mơ được trẻ mãi, để phải lớn lên, trưởng thành cùng các bạn. Sau này tôi sẽ không còn biết về những thứ tuyệt đẹp như chúng nữa. Nhưng nếu còn trong kí ức của tôi, tôi sẽ trao lại cho những đứa trẻ. Mãi mãi chỉ có những đứa trẻ mới biết cách gìn giữ chúng. Mãi mãi.





Newer >
< Older



☯☯☯

“She never looked nice. She looked like art, and art wasn’t supposed to look nice; it was supposed to make you feel something.” - Eleanor & Park, Rainbow Rowell