<body><script type="text/javascript"> function setAttributeOnload(object, attribute, val) { if(window.addEventListener) { window.addEventListener('load', function(){ object[attribute] = val; }, false); } else { window.attachEvent('onload', function(){ object[attribute] = val; }); } } </script> <div id="navbar-iframe-container"></div> <script type="text/javascript" src="https://apis.google.com/js/platform.js"></script> <script type="text/javascript"> gapi.load("gapi.iframes:gapi.iframes.style.bubble", function() { if (gapi.iframes && gapi.iframes.getContext) { gapi.iframes.getContext().openChild({ url: 'https://www.blogger.com/navbar/5525208067900780253?origin\x3dhttp://grey-terminal.blogspot.com', where: document.getElementById("navbar-iframe-container"), id: "navbar-iframe" }); } }); </script>
about




21. Thích ngửi mùi thơm của cà phê. Thích ca hát vu vơ.
Hay cười mà cũng hay khóc.
Yêu màu hồng.
Thích xem những bộ phim tình cảm vào những ngày mưa.
Hay suy nghĩ vẩn vơ và mông lung để rồi thấy buồn thật là buồn


Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011, 09:50
Cô ấy đã nói.

say something to me please


Tôi cứ nghĩ rằng là đang nói đùa, căng mắt ra mà nhìn cho kĩ từng mặt chữ. Dĩ nhiên là không phải đùa rồi. Và thế là, cô ấy bảo rằng mình đã quên đi tất cả những gì trước kia rồi.
Khi lúc đó, tai tôi như ù đi, trong đầu chỉ lởn vởn câu nói đó :"cô ấy quên rồi, cô ấy quên rồi". Lúc đó, tôi cảm thấy rất cô đơn, cứ như bị bỏ lại đằng sau, chỉ còn mình mình. Sống mũi tôi cay cay nhưng không ứa nước mắt ra được, còn tim tôi như đang bị xé ra hàng ngàn mảnh. Tôi dĩ nhiên biết cô ấy sẽ không thể quên, chỉ là cố muốn quên mà thôi. Nhưng cái quá khứ mà cô ấy muốn quên lại chính là thứ mà tôi trân trọng bấy lâu. Quả thật, tôi rất cô đơn. Ngay cả một kỉ niệm đẹp đẽ nhỏ nhoi cũng không thể giữ lại, bởi vì, kỉ niệm khi vắng mất cô ấy thì thật sự rất trống vắng. Tôi ra đi khỏi hiện tại, còn cô ấy rời bỏ quá khứ. May sao cô ấy còn có hiện tại chống đỡ, còn tôi chỉ cố ôm ấp một mảnh kí ức nhỏ nhoi đẹp đẽ. Khi tôi xem bộ phim He's such a girl, cái hình ảnh mà hai cô gái đang ngồi trên bệ đá nhìn ra biển, và rồi một người bỏ đi. Tôi chợt chùng mắt trước màn hình, bật chế độ ngưng, ngắm nhìn thật kĩ. Và rồi một giọt nước mắt chảy ra, chỉ thế thôi. Tôi còn làm được gì bây giờ?
Cô đặt tay lên tim mình, miệng khẽ thì thầm, "Đừng đau, tôi sẽ bảo vệ bạn. Ngoan, tôi thực sự sẽ bao vệ bạn đến cùng.

Trái tim nhỏ bé của cô dường như nghe hiểu được những lời cô nói, đau đớn đã giảm đi phần nào.
Rất tiếc, trái tim của tôi không hề biết nghe lời.
M. nói rằng cô ấy nói khi tôi ra đi có lẽ cô ấy là người nhớ nhiều nhất.

Phải, quả thật tôi cũng nhớ cô ấy rất nhiều.


Nhãn:




Newer >
< Older



☯☯☯

“She never looked nice. She looked like art, and art wasn’t supposed to look nice; it was supposed to make you feel something.” - Eleanor & Park, Rainbow Rowell